THÔNG BÁO

  THỜI GIAN GẦN ĐÂY MỘT SỐ BẠN LỢI DỤNG  WEBSITE NÀY ĐỂ ĐƯA RA NHỮNG PHÁT NGÔN KHÔNG TỐT. CHO NÊN CHÚNG TÔI TẠM THỜI ĐÓNG WEBSITE LẠI ĐỂ NÂNG CẤP NHẰM HẠN CHẾ MỘT SỐ HÀNH VI KHÔNG TỐT LÀM ẢNH HƯỞNG ĐẾN DIỄN ĐÀN .CÁC BẠN CÓ THẮC MẮC XIN LIÊN HỆ : phanthanhhung90@gmail.com
TÁC PHẨM KÍ VĂN HỌC.
Tác phẩm kí văn học và kí báo chí giống nhau ở chỗ đều tôn trọng tính xác thực và tính thời sự. Nhưng ở kí báo chí, tính xác thực phải được đảm bảo ở mức độ cao nhất và tính thời sự cũng mang tính chất thật cấp bách, hằng ngày. Kí văn học không đ̣i hỏi như vậy, ngược lại, nó đề ra yêu cầu cao hơn về chất suy nghĩ và t́nh cảm của chủ thể. Dĩ nhiên sự phân biệt trên chỉ có tính chất tương đối.
I. XÁC ĐỊNH PHẠM VI CỦA KÍ
Để có một định nghĩa tương đối chính xác về kí, cần giới hạn phạm vi phản ánh của nó.
1. Một vài quan niệm không hoàn chỉnh về kí.
Có rất nhiều quan niệm khác nhau về kí. Theo Goulaiep, đặc trưng của kí là tính tổng hợp về đối tượng mô tả và người ta có thể t́m thấy ở đó không chỉ là những số phận mà là những bức tranh về phong tục, về đời sống kinh tế, chính trị...Đặc trưng này thực ra có thể được xác định rơ nét hơn trong tiểu thuyết. Có người cho rằng đặc trưng của kí là ở tính chủ quan. Điều này có một phần căn cứ nhưng tính chất này có lẽ được chỉ rơ nhất trong tác phẩm trữ t́nh. Do kí là một thể loại có tính chất ghi chép nên nhiều người cho rằng kí phản ánh người thật, việc thật. Quan niệm này được nhiều người chấp nhận nhưng vẫn chưa lí giải một cách thuyết phục tại sao lại gọi Đất nước đứng lên, Thép đă tôi thế đấy...là tiểu thuyết mà gọi Người mẹ cầm súng, Sống như anh là Kí.Việc xác định một khái niệm đúng đắn về kí khó khăn một phần v́ trong kí có nhiều loại khác nhau, phần khác v́ cách gọi tên của các nhà văn đối với tác phẩm của ḿnh. Chẳng hạn Tây du kí của Ngô Thừa Ân là một tiểu thuyết, Nhật kí ở rừng của Nam Cao là một truyện ngắn...Muốn giải quyết vấn đề này, cần xem xét kí một cách có hệ thống.
2. Giới hạn kí qua các hệ thống phân loại.
Theo hệ thống Thơ- tiểu thuyết- kịch- kí: Trong hệ thống này, kí buộc phải bao hàm các loại văn xuôi c̣n lại. Và nếu chấp nhận hệ thống Trữ t́nh- tự sự- kịch th́ có thể, trước hết, có một số tác phẩm giàu chất trữ t́nh mà từ trước đến nay thường được gọi là kí hư tùy bút cần phải được xếp vào loại trữ t́nh. Bởi v́ trong tùy bút, chủ yếu không phải là thồn tin sự thực. Sự thực ở đây chỉ là cái cớ để tác giử bộc lộ tâm trạng, "là cái đinh để tác giả treo lên bức tranh t́nh cảm của ḿnh" (Nguyễn Tuân). Theo hệ thống trữ t́nh- tự sự và kịch: Hệ thống này hoàn toàn đúng cho văn chương thẩm mĩ mà không bao gồm hết các loại, vốn không phải là văn chương thẩm mĩ nhưng vẫn có giá trị nghệ thuật cao. Đó là loại văn chính luận. Tuy nhiên không thể xếp văn chính luận vào kí như từ trước đến nay v́ văn chính luận chủ yếu không phải nhằm thông tin sự thật mà thông tin lí lẽ. Có thể sắp xếp bút kí chính luận vào văn nghị luận. Như vậy, kí sẽ không bao gồm tùy bút và bút kí chính luận. Qua các giới thuyết trên, kí có thể phân biệt được với kịch, trữ t́nh và chính luận. Như vậy, kí chỉ c̣n liên quan với loại tự sự. Có thể nói, kí là một loại văn tự sự hay nới như Goulaiep kí là một biến thể của loại tự sự. So sánh kí với loại tự sự sẽ t́m ra được đặc trưng của kí.
II. NGƯỜI THẬT - VIỆC THẬT TRONG KÍ
1. Kí trần thuật người thật
Đă xăy ra một cách xác thực nhằm trước hết là thông tin sự thật chứ không phải là thông tin thẩm mĩ. Tính xác thực là đặc trưng quan trọng nhất và có tính nguyên tắc của kí. (Dĩ nhiên tính xác thực về người thật, việc thật bao hàm những tâm trạng và lí lẽ chứa đựng trong ngeoeig thật việc thật đó. Nới như Pôlêvoi "Kí có địa chỉ chính xác của nó"
2. Kí có tính thẩm mĩ.
Xét từ bản chất và gốc gác, kí không nhằm thông tin thẩm mĩ mà là thông tin sự thật nhưng không v́ vậy mà kí thiếu tính nghệ thuật. Sở dĩ kí có tính nghệ thuật bởi v́ trước hết nga trong hiện thực cung đă bao hàm cái thẩm mĩ đồng thời chính nhiệt t́nh khát khao mong biết được sự thật cũng góp phầm tạo nên những quan hệ thẩm mĩ. Bám chặt cào người thật, việc thật, các tác phẩm kí xét một cách tương đối có thể rút ngắn khoảng cách giữa sáng tạo nghệ thuật và cuộc sống, phục vụ kịp thời hơn cho những nhu cầu hiểu biết cuộc sống của người đọc.
III. TÍNH CHẤT, MỨC ĐỘ, PHẠM VI HƯ CẤU CỦA TÁC PHẨM KÍ
1.Tính chất.
Do đặc điểm viết về người thật- việc thật nên mục tiêu, phương hướng của người viết kí là phải luôn luôn phấn đấu theo hướng xác thực tối đa như là một ư thức trách nhiệm thông tin cho người đọc chứ không phải lad sáng tạo nên một thiên nhiên thứ hai như trong truyện.
2 Mức độ.
Tuy nhiên, đă là một tác phẩm nghệ thuật, không thể không nói đến hư cấu. V́ vậy, có thể nói đến một số trường hợp hư cấu trong kí. Như trên đă nói, tác phẩm kí viết về sự thật nhưng thực ra, cứ giả định rằng, có sự thật đang "Dâng sẵn, đón chờ" và nhà văn có tư tưởng, t́nh cảm hoàn toàn đúng đắn chỉ việc ghi chép lại th́ trước khi ghi chép, ít nhất cũng phải nghe hoặc thấy, tức là nghe kể lại hoặc chứng kiến. Trong trường hơp chứng kiến và viết lại, nhà văn vẫn không thể bao quát hết mọi sự việc hoặc nhớ hết mọi sự diễn biến một cách tường tận...Trong trường hợp nhà văn chỉ nghe kể lại mà không chứng kiến th́ có thể sẽ nghe từ nhiều nguồn khác nhau- trực tiếp hoặc gián tiếp- và trong trường hợp nào, người kể cũng không thể biết hết, nhớ hết. V́ vậy, trước khi đặt bút viết, người viết kí chỉ có một mớ tư liệu lộn xộn, nhiều lỗ hổng, chưa móc nối được tư liệu với nhau...nhà văn buộc phải sử dụng trí tưởng tượng và hư cấu nhằm làm cho bức tranh trở nên hợp lí, liên tục và hấp dẫn.
3. Phạm vi. 
Người viết kí không thể tự do tưởng tượng và hư cấu thế nào cũng được. Về nguyên tắc, những thành phần xác định của người thật- việc thật (ngoại h́nh, tên tuổi, lai lịch, nguồn gốc gia đ́nh...) người viết phải phấn đấu thể hiện xác thực đến mức tối đa. Nhà văn có thể hiện được hư cấu rộng răi hơn với những thành phần không xác định (như nội tâm nhân vật, cảm xúc, thiên nhiên, những nhân vật phụ...) cũng như việc sắp xếp, tổ chưc hệ thống côt truyện. Tóm lại, trong tác phẩm kí văn học, nhà văn có thể hư cấu nhưng nh́n chung có phần hạn chế và thường ở những thành phần không xác đinh.
IV. MỘT SỐ THỂ LOẠI KÍ
1. Phóng sự
Là một loại kí đặc biệt chú trọng đến sự việc. Trong "nhà văn hiện đại" của Ngọc Phan viết "Phóng sự là thăm ḍ lấy sự việc và ghi lấy việc". Phóng sự nhằm phản ánh một sự kiện, hiện tượng xă hội một cách kịp thời và thường mang tính chất điều tra, phỏng vấn, một vấn đề có ư nghĩa thời sự. Người viết phóng sự phải đáp ứng một đ̣i hỏi nào đó về thời sự trực tiếp của người đọc. Ơí đây nhà văn thường ít bộc lộ cảm xúc, suy tư nhưng lại mang tính khuynh hướng rơ rệt.
2. Kí sự
Kí sự khá gần gũi với phóng sự v́ nó chú trọng đên sự việc, ít yếu tố trữ t́nh. Kí sự ghi chép khá hoàn chỉnh một sự kiện, một phong trào, một giai đoạn..., gần với truyện ngắn, ít hư cấu.
3. Hồi kí
Ghi lại những sự việc đă xăy ra qua hồi tưởng. Đó có thể là câu chuyện mà người viết đă tham gia, chứng kiến hoặc được nghe thuật lại một cách tường tận và gắn liền với kỉ niệm của người viết hoặc kể. Hồi kí đ̣i hỏi phải tôn trọng tính chân thực của câu chuyện và có sự khái quát cao.
4. Bút kí.
Nhằm ghi lại những sự việc, cảnh vật mà nhà văn đă mắt thấy, tai nghe cũng như cảm xúc, suy nghĩ của họ qua một chuyến đi. Ở đây, những sự việc luôn xen kẽ với những yếu tố liên tưởng, tưởng tượng, cảm xúc. V́ vậy, bút kí luôn mang đâm sắc thái trữ t́nh.
5.Truyện kí 
Là một thể loại trung gian giữa truyện và kí. Truyện kí thường tập trung cốt truyện vào một nhân vật, một danh nhân, một nhân vật lịch sử, một người anh hùng trên các mặt trận...Trong truyện kí, tác giả có thể hư cấu để câu chuyện được hoàn chỉnh nhưng phải giữ được tính xác thực của sự việc và con người. Ranh giới của việc phân chia các thể kí nêu trên chỉ có tính chất tương đối. Các thể kí luôn luôn chuyển hóa, xâm nhập lẫn nhau. trong sáng tác, các nhà văn có thể không quan tâm đến đặc trưng của từng thể loại mà chủ yếu là vận dụng các khả năng, phương tiện của văn học nhằm thể hiện một cách tốt nhất mục đích của ḿnh.